Posts Tagged ‘personal’

This is something I haven’t done for a long time. Writing. It’s difficult. With life in chaos and things falling into unwanted places. Books and news. TV shows and social media. I got caught up in that mayhem of things I didn’t want to see, but eventually saw for I had feared of being left alone with my thoughts.

It was difficult.

I noticed the rare occasion in which I found myself writing, albeit in my head, was when I was half asleep, with my lids heavy on my eyes. Things flew behind the blackness of they fragile sets of skin. Images. Words. My thoughts materialised into moving pictures. As disorganised as it was, sentences came out in gibberish, and yet they made perfect sense. When I got up, however, they just simply evaporated.

It takes me lots of efforts to organise my thoughts for writing. Indeed, I have concentration deficiency. And as easy as life goes by, when it happens, it’s also all over the place.

And that is how I often excuse myself for not writing. Always busy. More like restless. Always in the middle of doing unimportant things. Petty things. To get over myself. More like distracting myself from myself. It was soul-sucking.

Yet sometimes, times like today, when this restlessness got me stay up all night. My body is exhausted. I have no more energy to put up any reasoning. Words, finally, come easily. This is when I realise I have so much to write about: LIFE. Life! My life! Things! Everything. Things that changed me. Things that changed. Things that stayed the same.

This is why I chose to write from the beginning. I wanted memories to last. To be scripted down one by one. To have things impacted me documented. So after years went by, I could look back and say “Here, look at this. This is what changed me. This is when I was destroyed and reborn. Never the same ever ever again. For better. For worse.”

How different everything is since the last time I updated. And it’d be insane for me to attempt to talk about everything at once. So here’s the first thing that came to me when I was dozing off last night. It came crashing in. Vivid. In technicolour. So intense that it woke me.

These pictures were taken last July, during my visiting in Los Angeles. It was summer, and I was having the worst major depression crash of my life yet. I’ve always had this weird thing about summer. Too much sunlight. Too bright. Things were burning. I was burning. Colours seemed too washed out, too blunt. Or whatever. Thing is, my depression always get worse during summer. Yes, the season when people are supposed to go out and be happy. Plus, with the things that was happening to my life during the time, it got worst. I felt like I was going to kill myself almost everyday. It was horrible. It was bad.

So, Bridgette Lee, the one and only whom I could never possibly ask anything better in a friend, she was sort of my LA host, and was taking care of me the entire time when ever I was under the curse. So one day she decided to take me to Malibu to show me the mountains and the waves. She was trying to convince me to move to LA, for all that mattered. We left early, stopped by the Getty Museum. Got hungry and decided to stop for some lunch. We ended up drinking some expensive wine under the dying afternoon sun. The memory of our conversation was warm and hazy. I remember being very content.

Bridgette and I share the love of drinking during daytime. It is, indeed, the best. The way you are light on your feet but things are still bright so you could see. The colours pop. The sound of seagulls. Waves kissing the rocky shore. The gigantic blue mirroring the sky. The signature faint in the head given by the wine. It was charming.

We then drove down a couple miles heading towards the pacific coast and finally stopped by a well-worn path that leads down the rocky shore. I believe people call it the coast line, because it was literally just rocks and water. The sun was setting but the moon was already out. Round and bright. And we just sat there for hours looking at the moon and listening the the waves crashing into the rocks – chunky black rocks which we sat on. That was when these pictures was taken.

As shitty as a phone camera could do its best, they reminds me of the real sight that I was lucky to see in person. The darken sky lit with only the soft, silver light of the moon. The sounds of sea water crashing on the black rocks. The white foams. The ocean aglow under the full moon. The salty wind from the sea that sweated my face. I remember wishing I was high at the time, but then realising it wasn’t necessary. Because this, this is so out of this world. I felt like I’d traveled through time to witness such calmness. This is the world we left behind, as we pedal ourselves with glamour and city lights we’ve forgotten the things darkness has to offer: ourselves.

This is where we found ourselves: in the blackness of the night coated under only the faint light of moon and stars, we stopped blending in between lights and shadows, and started seeing ourselves.

For the first time in years I was able to let go of my thoughts and let it come back to me, like waves coming from the sea. The way dreams come to you when you’re drifting into sleep, they come when you’re awake as well, if only you learn to stop polluting yourself with thoughts and let them.

Only when you’ve blackened everything. Things of desire. Suggestions planted in your head. Things you were told that you wanted. That you needed. Everything. Deafened by the darkness so once you peaks into them and shine a faint, tiny light, only the things worth shining get lit up.

I was reminded of my purpose, of the meaning of this life I’m living. All things pretty are often simple. Like the ray of sun filtering through storm clouds. Pu-erh tea in a rainy night. Dandelions. Phone calls. Heartbreaks. I’m here to see this, to experience these mundane things that are often brushed off like dandruff on a cold shoulder.

I was happy, and I was suffering.

I was living.

These are the things that I do. The paths I led. How I was damaged and broken beyond mendable. How I continued to love and to lose.

This is me hurting, and breathing, and still keep moving.

Because if all things get to come home. All waves will just turn to foams. This is me crashing into pointy rocks until they are smooth as pearls.

I am the force that obliterates ships before I am foams.


P/s: this is me being a nerf ball and that was literally moon light reflecting in the waves.

God bless.


Read Full Post »


So if you’re considering anything about being unable to return my feelings, cut it off.

From the very first day when I sent you that message or several times later when we exchanged the convo and you gave me those hints, I’ve never offered any kind of commitment. As if there was any, it would be the kind that I’d keep for myself only, an engagement that I signed with myself, to be devoted to you without asking for anything in return.

That’s not desperate, I’d prefer to call that adjusting your expectation base on probability to avoid unwanted disappointments.

Why are you so aware of that? What would it harm you from spending a portion of your lifetime with me? I keep asking myself those questions and it only hurt me badly when the answers obviously hit me out of the blue.

If I was you, I’d not waste my time with someone uninterested either. So it’s understandable. Because we people are all so scared of falling and getting ourselves hurt over again, that’s why it’s always so hard to give somebody a chance, or even to give ourselves a chance to jump into love again.

I’m not sure if this is because of me or is it because of you. Yet I can’t help feeling if I was a little bit prettier, or more attractive, it might be different. Maybe you’d be interested, then you’d hang out with me, we’d be friends first and lovers later (or that was just wishful thinking).

Or I could even stay this ugly, just if you ever over come my appearance and just be friend with me, I’d cook for you, froster you when you’re so sick and tired of the world outside, listen to your stories without saying anything hypocritical. And I’d try my best not to let you down, because I’m not those gorgeous boys who even dared to walk in and out of your life, tearing you apart; I’m no elegant boy to dare to hurt you the way I’ve always been hurt, isn’t it obvious?

Then why you’re giving me no chance? I just want to stay close, to know you, to be there in your life, to be somebody you can trust and that’s just that. Who am I to be such bold, asking for more?

I’ll just be like a stupid boy who dares to devote his heart to Superman, staying on the ground waiting for you to pass by, well, for a minute or two, and there you go again, busy with the safety of humanity, and I’ll be right here waiting on the ground when you come back down.

However, all that I know is that all those stuff are just too good to be true.

Maybe hopefully in another reality, where we made different choices that diverted our lives unlike this dimension, perhaps there’d be a twist in probability, or people would prefer calling fate, that you and I would be together.

Read Full Post »


Tỉnh dậy sau một giấc ngủ trái giờ với người ta, tâm trí cũng chẳng bớt rối bời hơn bao nhiêu.

Có lẽ chỉ tình cờ bạn xuất hiện trong lúc thôi đang đói khát yêu thương. Giống như một lữ khách không may lạc chân trong sa mạc, da đang bốc cháy còn cơ thể thì đang cạn dần sức sống, bạn xuất hiện như một ốc đảo xinh đẹp, dịu dàng và mát mẻ, và quá tuyệt vời để có thể trở thành sự thật.

Tôi đã vô tình xao xuyến những nét đẹp ấy. Xin hãy tin tôi, đó chỉ là vô tình thôi, rằng tôi đã lỡ sa tim mình vào bạn. Có ai muốn đâm đầu vào thứ tình yêu mà biết phần lớn cơ hội rằng nó sẽ kết thúc với trái tim tôi tan nát đâu.

Thật ra thì rõ ràng, tôi đã bị từ chối, không phải thẳng thừng, chỉ là gián tiếp. Nhưng dù có như vậy đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc. Tôi cần ánh mắt ấy và nụ cười ấy, tôi cần bạn trong cuộc đời tôi, tôi muốn bạn trong trái tim tôi, và tôi sẽ rụng rời, yếu đuối và tan chảy.

Tôi không cần biết sẽ có bao nhiêu người nhìn tôi và gắn lên tôi những tên gọi. Tôi không quan tâm, trong tâm trí tôi hiện giờ chỉ có bạn. Tôi nghĩ về bạn những lúc đầu mình không bị choáng ngợp bởi bộn bề những lo toan. Và thậm chí ngay khi tôi đang tất bật với bao nhiêu là việc, bạn vẫn quanh quẩn trong đó, trái ngược với ý muốn của tôi.

Tôi biết rằng có lẽ tôi hơi điên, chỉ mấy ngày thôi đã mê mẩn đến vậy, lớn rồi mà vẫn còn dại dột đến thế. Nhưng tôi không giúp được bản thân mình. Trái tim tôi đang nổi loạn, phát điên lên vì bạn, bởi nụ cười hết cỡ và ánh mắt ngọt ngào.

Tôi sẽ tìm bạn và nói ra tất cả. Dù không có được tình yêu này tôi cũng sẽ nói. Tôi đã quá uổng phí thời giờ, tôi đã không sống như mình muốn được sống. Tôi sẽ không bỏ lỡ nữa, tôi sẽ không dại dột giấu hết yêu thương và câm nín nữa.

Vì tôi cần yêu, bạn cũng cần yêu.

Vì chúng ta chẳng có đủ thời gian để sợ sệt.

Vì sống, là không chờ đợi!

Read Full Post »


Ngày hôm đó tôi đi ngang phòng cậu, cánh của khép hờ. Tôi không biết là cậu hay là Caleb đang ở đó. Nhưng không hiểu sao tôi cứ cảm giác được sự tồn tại của cậu ở gần đây. Đó là trong kỳ nghỉ xuân, tôi cứ đinh ninh rằng cậu đã về nhà, vì rằng tất cả mọi người đều đã về hết rồi. Nhưng tôi không chắc.

Cũng giống như ngày tôi mới đến đây, trong kỳ nghỉ đông. Kỳ nghỉ mà trường vắng nhất. Tôi nghĩ lúc đó mọi người đều cũng chưa trở về, nhưng cậu đã ở đây rồi. Cả tầng lầu này tôi chỉ gặp có mình cậu.

Ngày đầu tiên, trong lúc tôi chuyển vào, cậu đứng đó với độc nhất chiếc quần cộc, những nét xinh đẹp nhất cậu đều bày ra cho công chúng. Lúc đó thứ cảm xúc duy nhất của tôi cho cậu là sự ngưỡng mộ thuần tuý.

Rồi có một hôm tôi đi học, trên tuyến đường cuốc bộ giữa hàng trăm người ấy cậu đi ngược hướng với tôi. Tôi cứ nghĩ chỉ có mình mình là người duy nhất nhận ra cậu. Nhưng cậu đã nhìn thấy tôi và giơ tay ra ngoắc. Tôi gật đầu nhưng lòng xôn xao lắm. Hôm đó lạnh, cậu thở ra khói còn tôi thì cứ thấy ấm áp trong tim.

Mà thôi mà thôi, tôi chỉ đang ngồi tưởng nhớ. Dù cho tôi có không gửi thông điệp đó đi thì cậu và tôi cũng chẳng có là gì. Chúng ta chỉ là hai trong bảy tỉ người bước qua nhau. Có thể là tần số ta gặp nhau hơi kỳ quặc nhiều, nhưng khả năng giữa chúng ta lại tuyệt đối không tồn tại. Tôi cũng chẳng đau khổ ít hơn bây giờ đâu.

Chỉ là tôi lại mơ về cậu.

Cậu xuất hiện chập chờn lắm, cũng có thể đó chẳng phải là cậu. Chỉ là nửa lạ nửa quen, là một version khác của cậu được tạo ra từ những ám thị của tôi và trang trí bằng những tôn sùng quái gở. Nhưng nụ cười đó và ánh mắt lạnh băng xinh đẹp, làm sao tôi quên được đây.

Cậu mau yêu ai đó đi, một cô bé thiệt đẹp và dễ thương. Rồi sau đó tôi lại sùng bái hai người. Rằng tôi sẽ nói hai người là cặp đôi xinh đẹp nhất tôi từng gặp. Và tôi cười vì tôi thấy hạnh phúc khi thấy cậu cười. Dù nụ cười đó không nhất thiết phải bắt cội từ tình cảm cậu dành cho tôi.

Read Full Post »


Em không dám nói nhớ anh. Nhớ rất nhiều nhưng không biết có phải yêu?

Được gì đâu anh, nếu em nói? Anh sẽ nói nhớ em hay chỉ lặng lẽ cười. Hay là những dặn dò bâng quơ, không nhung nhớ? Em đã nuốt hết vào để tim mình không vỡ, tự dặn mình không nói nhớ sẽ không sao.

Là em thèm yêu, hay em chỉ nhớ cảm giác yêu? Em không biết. Môi xinh và mắt cười, yêu dấu ơi! Em cần anh bước đi và đừng quay lại. Em cần anh buông tay, cần anh dứt khoát. Em cần anh ngừng yêu và chấm dứt đợi chờ. Giật đứt hết chỉ đỏ, và cắt hết mọi duyên tơ.

Ngay từ đầu đã chẳng là gì hết.

Em sẽ không nói không nhớ nhung không khóc lóc. Em sẽ không quăng bất cứ mối dây nào để ràng buộc. Em chẳng còn tin vào những lời yêu. Tìm ai đó khác đi anh ơi, cho em một quãng lặng. Em cần thở, cần nhìn quanh, và xác định em đang ở đâu. Trên mặt đất này và trong tim anh, em cần biết vị trí mình đang đứng.

Em lại nhớ lại cô đơn lại khóc. Rồi em gọi cho anh chi để nghe tiếng ngọt ngào dấu yêu. Rồi tưởng tượng ra mái tóc rối xù, mắt cười và môi mềm dịu ngọt.

Em cần quên để tìm ai đó khác. Em cần nếm thử môi hôn của những người tình mới. Tha thứ cho em tình đầu ơi. Em cần một khoảnh lặng để quyết định có nên tiếp tục yêu…

Read Full Post »


I need to move out, I think. Beside the fact that I wanna have my own kitchen and my privacy, I also want to get out of you.

It’s pretty hard for me to lay here knowing you just there in that room across the hall. It’s hard to get out of my room for something trying not to meet you and throw us to a freak of awkwardness. Everything is just not working so well. I wish I could’ve just rewinded the time and go back to the day when I didn’t screw it up. Our everything, which is indifferent from nothing.

You beautiful piece of flesh, walking around like nothing ever happened. I know it’s pretty much not even a small problem to you, but it is to me. You’re the only person that I’ve ever fallen that hard since I got here. Maybe it’s because we live near and I don’t know…

I always wonder that what would you think about me. But further than that I know for sure that seven days a week, my image barely passes through your thoughts. Or you’d even not be aware of my existence. The fact is real, and it does worse to my days. Does my existence even matter?

I found bunches of extremely handsome guys who are so intelligent and talented, still single. Then I know that fact only adds to the truth that I might not be chose by anyone ever.

I should give myself a little break, a simply peace of mind that might not last to long but fair enough to have one.

Just tell me how to get you out of my mind Alan.

Read Full Post »


Wake up Elio! Wake up!

Wake up and find yourself still at seventeen. And everything was just a dream.

Wake up and realize you would never let him go. You can never loose him.

Wake up and run into his room, tell him to stay, crave for skin and kisses. Don’t let him go. Don’t let them all cease to exist. Cling on to him, make him stay. For you are the same. Call him by your name…

Read Full Post »

Older Posts »