Posts Tagged ‘the blurry lines’

The blurry lines

3.

Tôi hoang mang kinh khủng vì không biết mình vừa nói gì. Tiếng nhạc xập xình cứ dội vào lồng ngực tôi và lấn át cả nhịp đập của trái tim tôi. Tôi nhìn hắn, tay tôi vẫn còn níu chặt vạt áo hắn và trông hắn cũng hoang mang chẳng kém gì tôi. Và tôi chợt nhận ra hoàn cảnh hiện tại của mình. Tôi vừa ngỏ lời với một người không ở trong tầm với. Hắn ta đứng đó, chết trân nhìn tôi với cặp mắt màu ngọc bích. Hắn là loại người mà có thể có được bất cứ một gã đẹp mã nào mà hắn chỉ tay. Còn tôi chỉ là một đứa dễ dàng bị nhầm lẫn trong đám đông. Và quan trọng là, bộ dạng của tôi không trông giống như một gã đẹp mã.

Ý nghĩ đó chỉ khiến mọi thứ càng thêm tồi tệ. Tôi thấy tim mình tan nát. Tiếng nấc của tôi vỡ vụn trong im lặng vì tiếng nhạc quá lớn còn nước mắt thì cứ tuôn ào ạt đến mức tôi phải gỡ kính ra và chẳng còn thấy gì.

Bấc giác tên bự con nắm lấy tay tôi và kéo tôi đi đâu đó, luồn lách qua những cơ thể đang điên dại trong men rượu nồng. Đến khi tôi đeo kính vào thì hai đứa tôi đã ở con hẻm nhỏ ở cửa sau. Cả hai đều thở hồng hộc sau những cố gắng để thoát khỏi căn phòng đầy ắp người.

Con hẻm nhỏ vẫn lạnh y như nó đã từng vào đêm hôm trước. Ánh đèn đường hắt vào le lói chỉ đủ để thấy đôi mắt ấy đang gắn chặt vào tôi. Hắn đang nhìn gì? Tôi tự hỏi. Quá lạ lùng khi thấy một thằng con trai khóc?

“Mày say rồi à?”

Hơi thở của hắn phà vào tai tôi nóng hổi. Hắn không hét, mà dường như đang thì thào. Tôi cảm thấy tóc của hắn lướt trên mặt mình, mềm mại và mát lạnh. Một vệt mồ hôi vương lại trên gò má của tôi, ướt át. Tất cả chỉ đang khiến đôi chân tôi tan chảy.

“Ừ, nhưng không phải rượu. Tao đang say với nỗi cô đơn.”

Tôi nắm chặt lấy vạt áo hắn, sợ hắn sẽ bỏ chạy đi. Tôi chỉ mong sao hắn không còn đủ tỉnh, để tôi được một lần không say đắm chìm vào hơi ấm của hắn như một con thiêu thân tắm mình trong lửa.

Điều kế tiếp tôi biết là đôi môi hắn đang ấn chặt vào môi tôi.

Lần này hắn hôn tôi trước, nhẹ nhàng và không ngấu nghiến như tôi đã từng hôn hắn. Không có sự điên dại giành giật hay chiếm hữu. Môi hắn chỉ ở đó, đè lên môi tôi như chúng phải chịu tác động của một loại trọng lực vuông góc nào đó không phải ở chiều không gian này. Và khi tôi hé nhẹ môi đón lấy, hắn nhẹ nhàng tìm vào khám phá từng thớ thịt bên trong lớp mặt nạ da người của tôi, như một đứa bé đang bỡn cợt những viên kẹo dẻo đủ màu sắp bị nó nuốt lấy.

Tôi nhận ra được trong nụ hôn của hắn sự vụng về lóng ngóng. Cứ như hắn đang cố khởi động lại những động cơ đã bị rỉ sét quá lâu, tìm cách đưa chúng vào hoạt động một cách chính xác. Đến lúc nào đó hắn quên cả cách thở, vội vàng dứt môi ra và hớp lấy hớp để không khí vào phổi, rồi bật cười trước sự ngớ ngẩn của chính mình.

Tôi tựa đầu vào bước tường phía sau, ngắm nhìn bầu trời đầy sao lung linh như đáy mắt trong khi hắn đang gục đầu lên vai tôi, ngại ngùng lẩm bẩm gì đó mà tôi không nghe thấy. Phút chốc tôi thấy mình dường như đã thoát khỏi thân xác hôi thối mùi rượu, trôi lơ lửng trên bầu trời lấp lánh và nhìn xuống chính mình. Tôi cảm thấy ghê tởm thứ sinh vật đang giấu đôi mắt dáo dác của nó dưới cặp kính cận. Thứ sinh vật gầy gò kinh tởm không bao giờ có thể dẹp yên được mái tóc rối bù của chính nó và không từ bỏ cơ hội dùng gã đàn ông tội nghiệp này để lấp đầy những khoảng trống trong tim nó với sự giúp sức của nỗi cô đơn.

Rồi tôi nhìn về phía những ánh đèn đường cao tốc kéo những vệt dài như vết lửa cháy bùng chạy về phương Bắc. Trong một thoáng, tôi thấy mẹ tôi đang ngồi cạnh lò sưởi trong ngôi nhà ấm cúng của bà, ngoan ngoãn như một con chiên, đọc lên những lời kinh cầu hy vọng linh hồn của con trai bà sẽ không bị đốt cháy dưới địa ngục. Rồi tôi bị lôi ngược về thân thể mình.

“Về nhà thôi.”

Tôi nói, cảm thấy không khác gì một con quỷ đang đi săn đón những linh hồn ngây thơ tội nghiệp, thèm khát một tình yêu mà nó chẳng bao giờ dám chạm lấy.

Hắn lái xe đưa tôi đi theo những ngọn đèn đường rực rỡ. Tôi không còn cố gắng giải mã hắn nữa. Dòng suy tư của tôi đang quá bận bịu với cảm xúc xấu hổ và ghê tởm đối với bản thân mình. Bất giác tôi nhìn qua hắn. Mái tóc nâu và đôi mắt xinh đẹp đó hiện lên trên tông màu vàng vọt của những ánh đèn đường, hoàn hảo và ấm áp đến mức tôi muốn bị thiêu cháy. Và tôi đấu tranh để ngăn mình không mở cửa xe và nhảy xuống đường với vận tốc bảy mươi dặm một giờ.

Chúng tôi về đến nhà hắn khoảng mười phút sau đó. Các cửa hiệu đều đã đóng cửa. Những ngôi nhà im thin thít dõi theo hai người chúng tôi băng qua khu đậu xe với chút hấp tấp vì sợ đêm sẽ tàn.

Hắn ôm chầm lấy tôi từ đằng sau ngay khi chúng tôi vừa vào được đến nhà. Con người này quá thành thật với những cám dỗ. Hắn xoay người tôi lại và đặt tay lên cằm tôi để khiến tôi ngước lên nhìn hắn. Trước khi tôi kịp dẹp bỏ những suy nghĩ hỗn loạn đang chồng chéo lên nhau thì hắn hôn tôi. Và chúng biến mất.

Chúng tôi băng qua phòng khách có chiếc ghế trường kỷ giả da ngả màu và những khung hình bằng gỗ lập lờ dưới ánh trăng xuyên qua cửa sổ, môi vẫn không rời khỏi nhau. Và khi vào đến giường ngủ chúng tôi đã cởi bỏ áo khoác và quần jeans của mình. Dưới ánh đèn yếu ớt chúng tôi giúp nhau thoát ra khỏi những lớp quần áo còn lại. Nhưng rồi hắn dừng lại, nhìn vào mắt tôi thoáng chút ngập ngừng. Tôi buông hắn ra, cảm giác ghê tởm từ đâu ập về.

“Đổi ý rồi phải không?” – tôi nói, có tỏ ra bình thường nhưng không hiểu sao giọng tôi lại đặc sệt mỉa mai – “Không đủ say đúng không?”

Hắn nắm lấy tay tôi khi tôi dợm người định đứng dậy.

“Không! Không phải vậy!” – hắn nói, trông hơi khổ sở – “Chỉ là, tôi không thường thế này. Lần trước em đã làm mọi thứ. Chỉ là, tôi không biết bắt đầu từ đâu, và em muốn tôi như thế nào.”

“Trời ơi tôi là đồ đi dụ dỗ người ta chắc?” Tôi hơi hết hồn vì đã tự dịch những đại từ nhân xưng theo cách khác. Có lẽ càng ngày tôi càng trở nên tuyệt vọng và đắm chìm. Có lẽ tôi đã yêu hắn, biết đâu đấy.

“Nghe này,” – tôi nói – “nếu anh không muốn, chúng ta có thể ngủ. Tôi không cần anh vì những thứ này. Tôi chỉ cần anh ở đây, cần hơi ấm đó và mùi hương đó. Tôi chỉ phát điên khi nghĩ đến việc mình có thể xoa mái tóc đó của anh và thức dậy nhìn anh ngái ngủ. Tôi chỉ cần bờ vai đó để tôi dụi mặt vào, chứ không phải để vật anh ra và nhảy múa. Tôi không biết, chắc là tôi yêu anh, hoặc là tôi điên rồi.”

Tôi cảm thấy như vừa tự lấy tay tát vào mặt mình khi nói ra những lời đó. Tôi còn chưa biết chắc hắn muốn gì ở tôi, vậy mà đã hiên ngang tuyên bố mấy lời lẽ đầy rẫy những ràng buộc. Và hình như tôi cũng đã dội một gáo nước lạnh vô hình vào mặt hắn. Hắn ngồi đó, cứng đơ như một con mèo bị kẹp gáy. Tôi bật cười châm biếm, cảm thấy như mình đang ở trong một phân khúc nào đó trên một chương trình hài kịch rẻ tiền.

“Thôi khỏi đi.” Tôi bực bội quăng mình xuống gối và trốn dưới lớp chăn lông, lầm bầm chửi rủa.

Và rồi hắn trườn vào, chồm lên người tôi và tôi cảm thấy ham muốn của hắn đang cựa quậy. Hắn nhìn tôi phì cười

“Có vẻ hơi ngớ ngẩn, nhưng mấy lời đó khiến tôi muốn em hơn bao giờ hết.”

“Mấy câu chửi thề ấy hả đồ hư hỏng?” – tôi hỏi.

“Không, cái ‘hoặc là tôi bị điên’ kìa!”

“Phải rồi,” – tôi bật cười – “tôi là kẻ điên khùng nhất thế giới đây!”

Và hắn hôn tôi, vẫn có chút bài bản và quy củ, giống như người ta làm trên Tivi. Có vẻ như hắn đang cố tìm cách khiến tôi hài lòng. Tôi đẩy hắn ra và nhìn vào đôi mắt lúc nào cũng như sắp vỡ đó, cảm thấy an toàn và bình yên vô sự.

“Nghe này, đừng hôn tôi theo cách tôi muốn nữa. Hôn theo cách của anh ấy, hãy làm những gì anh muốn làm với tôi. Hôn tôi bằng những nụ hôn của chính anh ấy.”

Hắn ta cười ngượng ngịu, rồi hôn tôi dịu dàng hơn, ngổn ngang hơn. Tôi đón lấy sự vụng về ấy của hắn giống như người ta ngắm tuyết rơi lần đầu tiên trong đời. Có chút lạ lẫm, một chút phấn khởi, nhưng sâu trong đó là cảm giác thoả mãn khi những lúng túng đó không khác gì những cảm xúc chân thật của con người này. Hắn trườn xuống thấp hơn, và tôi nằm đó, để mặc cho môi, răng, tay và lưỡi gãy cơ thể tôi như một món nhạc cụ cũ kỹ.

Tôi tỉnh dậy khi mùi thịt xông khói xộc vào mũi. Tôi mặc áo phông và quần đùi vào trước khi lò mò ra nhà bếp, hắn đã dậy trước tôi và đang làm bữa sáng bằng sự khéo léo khó tin của đôi bàn tay thô kệch.

“Dậy rồi hả đồ mèo lười!”

Hắn bắn cho tôi một nụ cười đểu, mái tóc nâu của hắn lấp lánh dưới nắng mai như những cọng cỏ mùa thu. Tôi đứng ngắm nhìn với một nụ cười ngớ ngẩn, định nói gì đó ngọt ngào nhưng tiếng chuông cửa kêu lên đã khoá mồm tôi lại.

“Này, mở cửa dùm tôi đi, trứng sắp cháy rồi đây!”

Tôi ngoan ngoãn nghe theo đi về phía cửa, đi ngang qua dãy tường treo hình gia đình với những nụ cười hạnh phúc. Gia đình ba người với mái tóc nâu như những cọng cỏ mùa thu…

Khoan đã, có gì đó không ổn. Càng đến gần cửa đôi chân tôi càng run rẩy. Bình yên của buổi sáng hôm đó đã rời khỏi tôi và lẩn trốn đâu đó dưới những đáy tủ. Nỗi sợ hãi từ đâu ập vào chiếm lấy thân thể tôi như một thứ bệnh dịch khốn nạn. Tôi vặn nắm cửa và mở ra.

Trước hiên nhà là một người phụ nữ trẻ và một con bé cỡ chừng bốn tuổi. Cả hai đều có mái tóc nâu và những đốm tàn nhang màu nâu nhạt vùng sống mũi. Sau lưng tôi tên to xác đã làm xong bữa sáng và đến dang tay đón lấy con nhỏ khi nó chạy vào. Những lọng tóc của con bé toả ra mùi sương sớm khi hắn bế xốc nó lên và cả hai cùng cười rúc rích.

“Chào tiểu thư Jasmine, chào Alice.”

Người phụ nữ mỉm cười, những chi tiết trên mặt cô hài hoà đến mức hoàn hảo, pha chút muộn phiền.

“Chào Patrick,” – cô nói, rồi nhìn sang tôi, kẻ đang đứng chết trân, ôm khư khư cái cửa, gật đầu – “đây là…?”

“Ned! À, ít ra đó cũng là tên tiếng Anh của tôi.” – tôi nhanh nhảu trả lời và đưa tay ra bắt lấy tay Alice – “Tôi là, ờ, một người bạn của, ờ, Patrick. Phải không Patrick?”

Tôi gọi tên hắn một cách lạ lùng. Có lẽ tôi đang tìm cách làm quen với chính cái tên đó, thứ căn nguyên về nhau mà con người ta phải biết trước tiên, chứ không phải chuyện chăn gối. Hắn có vẻ hơi khó xử trước phản ứng của tôi, đặt Jasmine xuống và định nói gì đó.

“Tối qua chúng tôi hơi quá chén. Tôi cũng đang định về đây.” Tôi cướp lời và bỏ vào trong để mặc lại quần dài và lấy áo khoác. Patrick bị Alice giữ lại để trao đổi gì đó ở cửa. Tôi quay ra sau khi mặc đồ xong thì thấy Jasmine đứng ở cửa phòng nhìn tôi với ánh mắt tò mò. Con bé có đôi mắt xanh ngọc bích.

“Chú ơi!” – nó nói, giọng có chút rụt rè – “tóc chú màu đen.”

Tôi phì cười với sự ngây thơ của con bé.

“Phải rồi, tóc chú màu đen đấy. Mắt của chú cũng màu đen đây.” Tôi cố mở to mắt ra với nó, mặc dù tôi biết nó chẳng dày hơn hai lằn chỉ là bao nhiêu.

“Tóc bạn cháu cũng màu đen. Daddy nói tóc đen rất mềm. Nhưng nó không bao giờ cho cháu sờ thử.”

Chữ daddy phát ra từ cái miệng bé xíu đó như một nhát dao cứa vào tim tôi bỏng rát.

“Cháu sờ thử tóc chú được không?”

Jasmine hỏi, nghiêng đầu ra vẻ nài nỉ. Tôi không bao giờ biết từ chối con nít. Tôi quỳ xuống một chân, ngoan ngoãn cúi đầu cho con bé xoa xoa như một con cún.

“Mềm thật đấy ạ!”

Con bé cười thích thú, giống hệt Patrick.

“Này bé cưng,” – tôi đứng dậy – “bé cưng rất ngoan phải không nào? Giờ chú phải đi rồi, bé cưng ở với daddy ngoan nhé.”

Con bé gật đầu, nói bằng giọng lịch sự bắt chước người lớn.

“Chào chú! Hẹn gặp lại chú, chú Ned!”

Tôi tạm biệt con bé rồi lẻn ra ngoài bằng cửa sau. Patrick và Alice vẫn trao đổi gì đó.

“Chuyện gia đình! Chắc hẳn vậy rồi!”

Tôi tự nói với mình bằng giọng châm biếm. Tôi bước nhanh như chạy, đến nỗi cổ chân nhức nhối nhưng vẫn không dừng lại. Tôi băng qua nhiều khu nhà và quẹo vào nhiều con hẻm. Đến khi tôi dừng lại trước một tiệm trang sức giả màu mè vì chân đã không còn chịu đựng được nữa. Những tấm kính phản chiếu lại hình ảnh của tôi, xanh xao và khổ sở. Cơn đau từ cổ chân bắt đầu len lỏi theo những mạch máu lan toả ra toàn cơ thể, cho đến khi nó ăn sâu đến tim và tôi bị sự tuyệt vọng đánh gục.

Tôi đang quỳ trên lề đường của một thành phố mấy triệu người với những ước mơ lớn lao lẫn bé nhỏ. Một kẻ thất bại thảm hại đói khát yêu thương và đan tâm xem chân vào dẫm đạp lên những hạnh phúc ngây thơ và bé nhỏ.

Những đau thương và tức tối trong tôi vỡ oà. Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ khóc, nhưng tôi ngửa mặt lên trời và cười thành tiếng. Tôi cười với những đau đớn và thất bại. Tôi cười tôi, cô đơn và bệ rạc. Tôi cười Patrick và gia đình bé nhỏ của anh ấy, cười vào những tấm hình ấm cúng và chiếc trường kỷ bạc màu rẻ tiền. Tôi cười những gương mặt lạ lẫm đứng lại nhìn tôi dò xét rồi tiếp tục bước đi với những giấc mơ không bao giờ thành hiện thực. Tôi cười mẹ tôi với đức tin dồn hết vào người đàn ông bị đóng đinh, người bảo bà rằng đứa con trai của bà sẽ bị thiêu đốt dưới địa ngục và không một lần cứu vớt bà trong cả cuộc đời tăm tối. Tôi cười trên tất cả những thứ vụn vặt dơ dáy.

Read Full Post »

tHe bLuRRy LiNes

.2

Tôi tỉnh dậy khi các tia nắng nhẹ nhàng lách qua những bức rèm vào thắp sáng cả căn phòng. Tên bự con đã đi mất từ khi nào, căn phòng hai giường ngủ đột nhiên trở nên trống trải vô cùng, và mùi hương ấy vẫn còn phảng phất. Tôi đã giã rượu rồi, và chuyện tối qua thật ngu xuẩn. Cứ mỗi một chi tiết của tối hôm trước nảy ra trong đầu thì tôi càng thấy mình xấu hổ và dại dột. Tôi nhớ lại những tiếng thở, và điều đó khiến máu mặt tôi như đang bốc khói.

Mà bạn biết đó, khi người ta tỉnh dậy sau cơn say mà bảo tối qua không nhớ gì hết thì là họ nói dối. Trừ phi họ xỉn quắc cần câu và nằm liệt một chỗ khiến bạn phải lôi đi thì thôi. Chứ nếu họ còn làm gì được thì chắc chắn những gì xảy ra lúc đó sẽ hiện lại rõ ràng trong kí ức. Cho nên suy cho cùng mà nói, nếu một gã mà ôm hôn bạn trong lúc say xỉn mà qua hôm sau tỉnh dậy bảo là chẳng nhớ gì thì rõ ràng hắn ta chán bạn rồi.

Mà tôi lại chẳng thích thú gì với chuyện đó cả. Tôi không phải là một món đồ chơi.

Và những gì người ta làm trong lúc say xỉn thì họ sẽ lấy làm hối hận ngay sau khi họ tỉnh táo. Giống như bạn đánh nhau, hay hôn một ai đó, hoặc làm một trò bá láp mà lúc bình thường bạn thậm chí chẳng nghĩ tới. Ví dụ như ngủ với một thằng con trai khác. Ừm…một thằng đen nhẻm và mắt một mí…

Tôi lặng lẽ làm vệ sinh và ăn vận lại cho chỉnh chu. Đây chẳng phải lần đầu tiên, và có trời mới biết sẽ có bao nhiêu lần sau nữa. Nhưng lần này không phải tệ, ít ra hắn ta cũng bỏ về trước, còn hơn là tỉnh dậy trong niềm hối hận tột độ và nói ra những lời làm tôi tổn thương…

Sau vài vụ va đập nhẹ với tường và tủ rốt cuộc tôi cũng ra được khỏi phòng và lần mò theo cầu thang bộ xuống quầy tiếp tân. Tiền phòng đã được thanh toán rồi. Bạn biết đó, kiểu ga lăng của bọn phương Tây. Họ trả tiền phòng và thế là chẳng ai mắc nợ ai. Thật buồn cười, ai mà đi đòi nợ ân tình bao giờ? Nếu tính ra thì tôi vẫn còn nợ hắn mùi hương và hơi ấm tối qua, làm sao trả lại được khi những gì tôi mượn là những môi hôn và nhịp thở?

Tôi ngắm nhìn cảnh vật trôi lả lướt qua cửa xe taxi. Mọi thứ tôi thấy lúc này đều mơ hồ, cứ như kiểu nhòe ra và hòa lẫn vào nhau, không có một lằn ranh nào rõ ràng cả. Tôi lại nghĩ vẩn vơ, phải chi trên đời thiệt tình chẳng có lằn ranh nào hết thì tốt. Mọi thứ đều chắp nhập vào nhau, chẳng có trắng và đen, chẳng có giàu và nghèo hay đẹp và xấu. Chẳng có tôi và bạn, hay mày và tao. Chẳng có cái chuẩn mực xã hội nào để người ta bám víu vào đó mà xé toạc tim nhau. Rồi tôi phì cười với ý nghĩ ngu ngơ của mình. Có lẽ mùi rượu vẫn còn nồng. Hai mươi tám tuổi rồi mà sao tôi vẫn còn đơn thuần quá…

 

Tôi nghĩ đó là hội chứng những người cô đơn. Khi họ gặp nhau rồi nhìn ra trong nhau những vết lõm trên thân thể và tâm hồn. Thế là họ ban phát cho nhau những ân huệ, thử giúp nhau lấp đầy những khoảng trống đó và nếu làm được, họ sẽ chẳng còn cô đơn nữa. Còn nếu sáng hôm sau một người thức dậy và thấy những khoảng trống đó vẫn còn ghim chặt vào trái tim mình, thì họ đành bỏ đi để tìm những mảnh ghép khác. Và người cô đơn còn lại, cũng sẽ dễ dàng thấu hiểu nỗi khổ của người đối tác mà thôi.

“Và nếu mà mày có gặp lại gã thì cũng không có quyền tỏ thái độ với gã. Đó là luật bất thành văn.”

Phương Nghi dặn dò tôi, giọng điệu ra vẻ am hiểu lắm. Nhưng tôi cóc có tin nó. Mới hôm trước nó còn khóc lóc với tôi về vụ thằng người yêu thứ mười tám của nó bỏ đi vì lí do “không hợp”. Mà hầu như ai chia tay nhau cũng đều lấy lí do đó. Mặc dù không biết họ có thiệt sự là hợp hay không, nhưng lí do đó rõ ràng rất là khó bàn cãi. Nhưng tính con Phương Nghi rất là cứng cựa, mới hôm trước khóc lóc hôm sau nó lại có thể cười hề hề và gọi thằng bồ cũ của nó bằng đủ thứ kiểu từ ngữ mà bạn khó có thể tưởng tượng ra.

“Mà được rồi.” – Phương Nghi nói, đặt ly cốc tai chanh dây của nó xuống quầy rượu rồi quay qua ôm tôi nhề nhệ – “Hôm nay bé Nghi sẽ đi với anh Bình An nha, tức là hông có thằng mặt @#$%*& nào được đụng vô anh An của Nghi hết.”

Tôi cũng ậm ờ hùa theo với nó trong khi mấy thằng bartender nhìn hai đứa tôi như thấy quái vật. Vẻ ngoài của Phương Nghi trắng trẻo dễ thương. Bình thường nó cũng nói chuyện lễ phép, nhưng cứ đi với tôi là nó chửi thề không thèm thương tiếc mấy người đứng gần có thể nghe nó. Nó giải thích là khi ở bên tôi nó cảm thấy thoải mái, cũng như kiểu tôi chửi thề banh nóc chợ khi có rượu vào.

“Mà ai đâu quan tâm mày ơi! Quan trọng là vui được rồi! Have fun! Have fun!” – nó cười hể hả.

Vừa mới dứt tràng cười man rợ của Phương Nghi xong là DJ bắt đầu lên nhạc. Mọi thứ tối sầm lại và người ta bắt đầu bật những ngọn đèn xanh đỏ xoay quanh. Hai đứa tôi bắt đầu giỡn hớt và nhảy lòng vòng quanh hộp đêm. Thành thật mà nói, tôi chẳng có nhiều bạn gì đâu, mà trong hết thảy mấy đứa tôi chơi chỉ có Phương Nghi là tôi hay đi cùng. Không hẳn là bạn thân nhưng nó đối với tôi vẫn giống “bạn” hơn những đứa “bè” khác.

Sau một hồi căn phòng bắt đầu tấp nập hơn và hai đứa tôi phải chen chúc. Nhưng đó không phải là vấn đề. Thực tế, khi bạn ở một chỗ thật sự đông người và phải nhảy múa trong khi thân thể bạn va chạm hết người này đến người khác, bạn mới cảm nhận rõ sự cô đơn của mình. Khi vai bạn dụng phải những người xa lạ và họ thậm chí cũng chẳng thèm xem đó là vấn đề. Rồi bạn nhìn quanh chỉ để phát hiện chẳng có gương mặt quen thuộc nào đang nhìn bạn. Tưởng chừng như nếu bạn ngã sẽ chẳng có ai để bạn bấu víu, hoặc không một ai sẽ bước đến đỡ bạn dậy. Ở những nơi như thế này, sự cô độc lại ầm ĩ đến đáng sợ. Và đó là lúc bạn thật sự chết khiếp với nỗi cô đơn.

Phương Nghi nhảy với tôi một hồi thì có vài người đến nhảy cùng với nó, và theo tôi được biết thì chúng nó quen. Nó đi chơi cũng khét tiếng lắm nên đi đâu cũng đụng mặt người quen. Nhưng tôi thì không. Tôi chưa bao giờ giỏi giao tiếp nên cũng không giỏi giữ liên lạc.

Cũng không hẳn là tôi bị ra rìa nhưng tôi thấy hơi mệt, và có lẽ chưa đủ say để nhảy thật hăng nên tôi trở về quầy rượu và gọi thêm một ly cốc tai nữa. Tôi không trách Phương Nghi nhảy với tụi bạn của nó, cũng giống như nó sẽ không trách tôi bỏ nó quay lại ngồi ở quầy rượu một mình. Đó là quy ước ngầm của tụi tôi, và nếu có đứa nào mệt bỏ về trước thì cũng chả sao cả. Luật của chúng tôi khi đi chơi là Phải-Biết-Tự-Lo-Cái-Thân-Mình.

Tôi hớp một ngụm Gin Tonic và đứng một chỗ lắc lư theo điệu nhạc. Giữa chốn đông người, nỗi cô đơn dễ dàng xâm chiếm lấy cơ thể bạn như một cơn cảm lạnh. Nó trườn lên từng đốt sống lưng và bao trùm lấy cả thân hình bạn như một bóng ma. Tôi nhắm mắt lại và thả lỏng mình, cố gắng cảm nhận những cơ thể đang đứng gần tôi và hơi nhiệt bốc ra từ người họ để khẳng định rằng mình vẫn còn xúc giác, và bằng cách nào đó mình thật sự vẫn đang tồn tại.

“Hôm nay mày đeo kiếng!”

Tôi nghe một giọng Anh quen quen hét vào tai mình, và tim tôi rõ ràng là vừa giật bắn lên một nhịp. Chưa kịp thắc mắc nỗi bồn chồn khó hiểu đang cựa quậy trong lòng mình là vì đâu, tôi mở mắt ra bất giác bắt ngay vào ánh nhìn màu xanh lục đang sáng lên khi một ánh đèn vàng vô tình lướt qua. Tên da trắng đang nhìn sang tôi trong khi miệng hắn đang nốc ực ực một ly Blue Lagoon. Hắn mặc áo phông sẫm màu và mái tóc thì trông rất ngỗ ngược.

“Ờ…mày là…?”

Trong khi tôi cố gắng lục lọi trong tâm trí thì mùi hương của hắn xộc vào mũi tôi như một lời gợi ý sáng giá. Và tôi buộc miệng.

“Khốn nạn thật!”

“Gì cơ?” – hắn nhăn nhó cố lắng tai nghe.

“Không gì! Ý tao là tao cận hơi bị nặng, thường thì đeo contact lens nhưng lần trước làm mất rồi!”

“Sao cũng được!”

Hắn cười, với cặp kính tròng bự tôi có thể nhìn thấy mặt hắn và rõ ràng răng hắn không vẩu như tôi nghĩ, và mũi cũng cao, và mắt sâu…và tôi đang nghĩ gì vậy nhỉ?

“Nhảy không?” – hắn hỏi và bắt đầu lắc lư theo nhạc. Vô tri vô giác tôi cũng bị cuốn vào điệu nhảy đó.

Khốn kiếp thật rồi. Ý tôi là, tôi đang làm gì đây? Gặp lại gã đã ngủ với mình và bỏ đi ngay vào sáng hôm sau, rồi nói chuyện và nhảy với hắn như chẳng hề có chuyện gì xảy ra? Và kìa hắn đang cười với tôi với bộ mặt rõ ràng là chẳng mảy may gì để tâm tới cái sự thật là hắn đã bỏ tôi lại một mình ở khách sạn say ngủ. Và khốn kiếp, bồn chồn trong tôi là cái quái gì vậy?

Tự nhiên tôi thấy lạc lõng khủng khiếp, và khi DJ bắt đầu chơi một bản slow dance của Ke$ha thì cũng là lúc tôi hết chịu nổi. Tôi bị chính cảm xúc của mình đốn ngã. Từng lời nhạc đều đang thét lên dùm tôi. Rằng ở nơi đây tôi chẳng khác gì một cái xác sống, và đây không phải là những gì tôi muốn. Tôi không cảm thấy nhịp đập của chính mình và ở nơi tối tăm lạnh lẽo này, chỉ vấp chân một lần thôi là tôi sẽ chết…

Tôi tiếp tục nhảy và cảm thấy mắt mình bắt đầu ướt. Không, tôi đâu khóc. Đây là rượu. Rượu, hoặc là tôi đang đổ mồ hôi qua khóe mắt. Và nhòe hết cả rồi, những ánh đèn và gương mặt. Mấy thớ thịt trong lồng ngực tôi cứ thắt lại rồi bung ra để nhức nhối lan tỏa xuống bàn tay và đốt cháy những ngón tay. Rượu hay mồ hôi đang chảy quá trời…

Nó một mẹo nhỏ mà tôi muốn các bạn biết. Ở những nơi như thế này bạn có thể khóc thành tiếng. Gào thét vào đám đông đang đắm chìm trong những điệu nhảy và khóc cho hết thảy những gì đang bóp nghẹn bạn mà không sợ ai biết. Gần giống như bạn khóc một mình dưới mấy lớp chăn vậy. Con Phương Nghi khóc suốt, và tôi nghi là hiện giờ nó cũng đang khóc, giống như tôi đang đổ mồ hôi, và sẽ chẳng bao giờ có ai nhận ra. Đó là đặc quyền của những người cô đơn.

“Có chuyện gì hả?”

Hắn lay nhẹ khiến tôi bừng tỉnh và giành lại quyền điều khiển cơ thể mình. Hắn đã thôi không nhảy nữa và đang đứng yên đó mở to mắt nhìn tôi. Qua làn nước mắt (hay mồ hôi, nếu bạn nghĩ vậy) gương mặt của hắn xiêu vẹo và tôi nhận ra những nét chắp vá quen thuộc. Rồi mùi hương đó lại bao quanh lấy tôi như một cái ôm dịu dàng phảng phất.

Và tôi nhận ra mình vẫn là một người cô đơn. Tôi vẫn là một miếng ghép của bộ trò chơi xếp hình có bảy tỷ miếng. Chỉ có điều là những lỗ hổng trong tôi không còn ngẫu nhiên nữa, mà đã được bố trí. Vào tối hôm đó tên bự con này đã vá lại cho tôi những khoảng trống nguyên bổn, và rồi hắn quay lưng bỏ đi để lại trong tôi những vết hõm mà chỉ riêng hắn mới biết cách lấp đầy. Tôi níu lấy vạt áo hắn và cố gắng để giọng mình không vỡ vụn thành những tiếng nấc.

“Tao nhớ mày lắm!”

Tôi gào, biết chắc rằng lần này mình không uống đủ rượu để mà đổ lỗi.

Read Full Post »

The Blurry Lines

– Author : oak.tree
– Genre : Angst/Romance/Soft yaoi
– Rating : M
– Status : ongoing (viết tới đâu post tới đó thôi 😐 không post thì lại lười rồi lại viết ra tự đọc )
– Warning: Chửi thề 😐 Swearing 😐 ố ồ 😐
– Summary: Có lẽ là tôi say, hoặc là tôi điên, hoặc là tôi chẳng thể nhìn được những lằn ranh nhoè nhoẹt đó.
– A/N : Tự nhiên hứng lên muốn viết một chuyện tình khởi đầu có hơi tối tăm một tí. Mình tự hỏi, không biết có cách nào để hai con người hoàn toàn xa lạ có thể rơi vào tim nhau không nhỉ? Kiểu như sói rừng tự biết con nào là mate của mình ấy?

Những lằn ranh mờ ảo.
.1

Tôi nghĩ là mình say rồi.

À không, tôi biết là mình đã say, vì đột nhiên tôi lại thấy mấy cô nàng phục vụ quá ư là đẹp. Tất nhiên là không phải cái kiểu đẹp xinh dễ nhìn mà bạn có thể dễ dàng nhận ra. Cái chính là… sao nhỉ? Phải rồi, cái chính là tôi đang trầm trồ mấy bộ ngực.

Đấy, đã bảo là tôi say rồi. Có lẽ tôi nên ra con hẻm ở cửa sau đứng hít thở một chút không khí trong lành. Tôi thấy mình hơi lảo đảo rồi, và trong ánh đèn lập lòe tôi không còn nhìn rõ mặt mọi người nữa. Chết tiệt! Kính áp tròng của tôi rơi mất rồi! Có lẽ tôi nên bắt xe về là vừa. Suy nghĩ ấy vụt qua đầu tôi có một chút muộn màng.

Vì một bài nhạc yêu thích khác của tôi đang được DJ khởi động.

Và tôi lại tiếp tục đắm chìm vào những nhịp trống xoay quanh.

“Này, mày là người Hoa hả?”

Tôi trật nhịp nên gần như ngã chúi vào người kẻ vừa hét vào tai tôi. Hắn cao hơn tôi gần một cái đầu và nói giọng Anh bản địa. Tôi chỉ nghe loáng thoáng được chữ “người Hoa”.

“The fuck! Tao là người Việt!”

Tôi buộc miệng, không thèm quan tâm mình có phát âm đúng hay không vì đằng nào tên kia cũng đâu nói giọng Mỹ. Và bạn biết đó, khi đã ngà ngà say thì tôi bắt đầu chửi thề như đúng rồi.

“Tao thì lại thấy mày trông giống người Nhật!” – hắn gào lên trong tiếng nhạc xập xình – “Mắt mày đẹp lắm!”

“Ờ phải rồi, mày cũng làm rớt kính sát tròng phải không?” – tôi nói, cười giả lả. Có hoạ điên hoặc là bị đui mới đi tán tỉnh một đứa như tôi.

“Cái gì cơ!?” – hắn hỏi ngược lại rồi áp tai vào miệng tôi để nghe rõ hơn.

“Không gì hết!”

Tôi gào lên khản cả cổ và bắt đầu nhảy với hắn. Tôi đã nói rồi, tôi say và bạn đừng có thắc mắc. Tôi không nói là tôi không ưa hắn, chỉ là tôi đang nhìn thấy rất là lờ mờ. Với lại cả tối nay tôi đã chơi một mình đến chán nhăn mặt ra rồi. Khi không lại vớ được một tên chịu chơi với mình thì ngu sao mà không ôm lấy. Ai đâu mà quan tâm hắn có bị kém nhìn hay không. Ít nhất thì tí nữa hai thằng mù cũng có thể cặp nhau về được, đỡ hơn là lảo đảo giữa đêm khuya một mình.

Mà nếu hắn không kém nhìn thì chắc cũng mũi tẹt hay răng vẩu gì đấy. Vì cơ bản đàn ông đến bắt chuyện với tôi ở mấy chỗ này khá là ít, mà mấy thằng đẹp mã thì lại chẳng bao giờ nhìn thấy một thằng đen nhẻm như tôi đứng thu lu trong góc một mình. Bọn nó bị chính cái rạng ngời của mình làm cho lóa mắt rồi, làm sao thấy được tôi.

Đa số những người thường nói chuyện với tôi là những tên trung niên cô đơn. Phải rồi, vì tôi cũng cô đơn. Mà những kẻ cô đơn thì lại hay hút nhau. Nhưng tên này rõ ràng không già đến mức ấy. Mà cũng không sao. Cơ bản là ở đây không phải chỗ bá vơ, và người ta đến đây chủ yếu là để chơi hoặc kiếm người tâm sự. Nếu hắn không muốn tâm sự thì rõ ràng chỉ là đang nhảy với tôi cho vui.

Ừ, hầu hết đều chỉ là cho vui.

Tôi cũng đến đây bỏ tiền ra để nghe nhạc và nhún nhảy, để say sưa và lãng quên chút đỉnh. Cũng chỉ là tìm kiếm niềm vui mà thôi.

“Mày cười gì thế?”

Hắn hỏi, áp sát môi vào tai tôi, và tất nhiên là quát. Một mùi hương dễ chịu đột nhiên xộc lên mũi tôi, thứ mùi gì đó rất quen thuộc mà tôi không tài nào nhớ ra nổi. Mà bạn biết cái cảm giác này không nhỉ? Kiểu phản ứng thường xảy ra khi người ta hít phải một thứ mùi gì đó dịu ngọt đến mức mọi cơ bắp trên cơ thể đều thả lỏng ra, và thế là cả người bạn run rẩy chỉ chực chờ đổ ập xuống.

Hắn đỡ lấy thân hình tôi không chút khó khăn gì. Vì tôi cảm thấy được cơ bắp rắn chắc của hắn đang nâng đỡ lấy mình, và hắn cũng to con hơn tôi nữa. Tôi say thật rồi. Chân tôi chẳng còn đứng vững được và hắn phải kéo lê tôi ra cửa sau của quán bar.

Ra khỏi chốn xập xình rồi nhưng tai tôi vẫn cứ ù ù điếc điếc. Sương đêm càng khiến cho con hẻm thiếu ánh sáng thêm rét buốt. Tôi rùng mình độ bốn năm lần. Tên to xác cố vác tôi ra đường chính rồi dựng tôi dựa vào bức tường gạch giống như dựng một tấm nệm èo uột đã xài quá lâu. Tất nhiên là không dễ dàng gì. Nhưng tôi phải cố đứng vững trong khi hắn đi ra giữa lộ để ngoắc taxi.

Sau một hồi vật lộn với vài cục u trên đầu, tôi cũng lết được vào trong taxi và nằm bẹp ở ghế sau. Tôi loáng thoáng nghe hắn hỏi vài câu kiểu như “Nhà mày ở đâu? Mày về đâu?” trong lúc lay mạnh người tôi nhưng tôi quá đuối để nói được cái gì ra hồn. Mà tôi cũng không muốn về nhà trọ lúc này, bà chủ nhà sẽ xé phay tôi ra rồi trộn chung với nồi xôi gà của bà ấy mất! Ráng lắm tôi mới phun ra được vài tiếng chửi thề và bảo tài xế taxi đưa tôi đến đại một cái khách sạn nào đó.

Tôi không biết tên to xác kia có hiểu tiếng Việt hay không nhưng sau khi hắn và gã tài xế nói lảm nhảm một hồi thì hắn cũng leo lên xe đỡ tôi dậy và ngồi cạnh tôi. Tôi quá mệt để thắc mắc bất cứ gì còn bao tử tôi thì đang lộn cù mèo. Tôi gần như ngất đi trên xe.

Tôi tỉnh dậy bên dưới lớp chăn đệm của khách sạn. Vẫn đang là nửa đêm và cổ họng tôi thì khô đắng. Tôi mò mẫm trong ánh đèn mờ vô dụng vì đương nhiên là tôi vẫn đang chẳng thấy gì ngoài một khung cảnh mờ ảo. Nhưng rốt cuộc thì tôi cũng rờ được tới cái tủ lạnh mini và tiếp cho cổ họng mình mấy ngụm nước.

Lúc này tôi mới nhận ra mình đang mặc mỗi cái quần cộc. Tôi ráng nheo mắt nhìn quanh và thấy quần áo mình được đặt ngay ngắn cạnh chiếc giường mà tôi vừa leo xuống. Bên cạnh đó là một chiếc giường nữa, và bên trong lớp chăn đệm ấy là tên to xác đang ngáy khò khò.

Tôi cố gắng góp nhặt chút manh mối nào đó nhưng đầu tôi nhức điên cuồng. Tôi thấy xây xẩm mặt mày và ngay lúc đó tôi chỉ nhận ra một thứ duy nhất. Đó là cái mùi hương dễ chịu. Và nó phát ra từ cái tấm thân đang ngáy như tàu chở hàng ở phía kia của căn phòng.

Chắc là tôi vẫn đang say rồi. Chắc cú luôn.

Vì tôi thấy mình đang mò mẫm theo cái mùi hương bí hiểm, đi đến cạnh chiếc giường đã có chủ, nhẹ nhàng giở chăn lên và lách vào.

Hơi ấm từ tấm lưng trần của tên to xác khiến cho cơn nhức đầu của tôi dịu hẳn. Tôi rúc mình vào gần hơn và quàng tay qua siết chặt lấy thứ hơi ấm và mùi hương mơ hồ. Tôi điên rồi, mất trí cả rồi. Tôi hít vào một hơi cái mùi hương độc địa ấy rồi lèm bèm chửi.

“Fuck!”

Và cái nguồn nhiệt đó cựa quậy quay sang tôi. Tôi nghe hơi thở của hắn phà vào tóc mình.

“Mày chửi thề nhiều thật đấy.”

Hắn quàng tay kéo tôi áp vào ngực hắn và lầm bầm bằng giọng Anh ngái ngủ.
Phải đó, là giọng Anh bản địa ngái ngủ. Tôi nghe tim mình đập loạn xạ đẩy máu chạy đi khắp người tôi, nóng hổi và rạo rực như một con ngựa điên háu đá. Và điều tiếp theo tôi cảm nhận được là cặp môi mềm của hắn đang được ngấu nghiến giữa đôi môi tôi.

Dưới ánh đèn hiu hắt, tất cả tôi có thể thấy là những mảng màu nâu và vàng nhòe nhoẹt cứ liên tiếp trộn hòa vào nhau rồi lại tách ra. Mùi hương ấy tiếp tục bung tỏa theo từng nhịp thở và bờ vai lấm tấm mồ hôi. Từng thớ thịt nổi lên cuồn cuộn, rắn chắc và thấp thỏm ở mọi nơi đôi bàn tay tôi chạm vào. Cái hơi nóng tỏa ra từ bên dưới tôi và sâu bên trong tôi cứ ào ạt như đang đốt cháy, thiêu trụi tất cả, cả tôi và cả những hình hài tôi đang nhìn thấy.

Tôi đổ ập xuống bờ vai chắc nịch và ấm áp, dụi mặt vào để cố lưu lại mùi hương kia trên tóc và những gì có thể. Rồi tôi thiếp đi trong vòng tay của kẻ xa lạ. Kẻ có gương mặt là những gam màu chắp vá lên nhau…

Read Full Post »