Posts Tagged ‘Stefan’

Love hurts

If you asked me what was the most painful kind of love, which I believe most of you would answer unrequited love, but no. In that kind of love at least you would find consolation knowing that he would never love you back, because it’s totally hopeless you wouldn’t find yourself trapped in some kind of water spiral sucking you all in, tearing you apart. And eventually you’d survive, ready to get going with brand new affairs waiting for you.

The most painful thing, in the name of love, is being stuck with a love-hate affair. You hate him enough to leave him, yet you cannot pull yourself together just because you also love him so much.

I’ve been dating with this guy. Well, I have ONLY dated him so as far as my entire life, for almost 6 years, our anniversary is on December 2006. It was since I was a high school kid. He’s 3 years older and since then we’ve been sticking with each other all along. I knew only him, the only and unique, him. He was like, the world to me, because you were so in love and because you were so blind, and because he was you first love so you cherished him as it was forever. Yes, I was so madly in love, all I ever knew was him.

But he didn’t think that way about me.

He’s got this mean streak, this sick need of giving love, and searching and cannot stand being bond. I have lost count of his flings years ago, yet the number kept growing. It’s not that bad like he’s been hooking up with other boys or something like that. I never knew. I tried but I could never understand why did he need to do that. But he did, flirting with endless boys, handsome yes, sending me to the basement of Hell because I was not gorgeous, not pretty, not slim… And he never stopped, though I forgave him each time but still he kept relapsing. I hate him so much, so much for that that only one thought of him saying lovey dovey stuffs with those lads made me wanna throw up.

Yet still, I have this stupid hamartia in which I love him so much that only a thought of leaving him sound like a foresight of the collapse of my world. I love him so much that without him the world wouldn’t be the same. Because beside of that mean streak he is at whole a very good man, he’s funny, he’s very caring and always know what to say to chill me down. And most important of all, the way I feel whenever he touches me, I could never feel that way with anybody else. That’s why I always fall back to him, to his dark twisted chest game that he’s the rules maker and I’m always the one that falls.

Why was it so hard to be in love with just me? Why does he even need to find other boys even when I’m willing to accept all of his flaws, his EVERYTHING in exchange for simply his loyal and faithful heart? Why was it so hard to love just me when I loved him that much?…

I have so much questions to ask but deep in my soul I know that he’d not even know the answers. It’s just because that’s what we are. Because I’m desperate and devoted and stupid and blind. And because he’s care-free, womanizer and cannot stand any commitment.

I’m just too tired to be able to do anything, anything at all.

I wish I could unlove the one I love. I wish I could stop feeling this much except disgust towards him. I wish I could take that all back, my love, my time, my kisses, my faith.

How to unlove the one I love?

When loving suddenly became a vast of pains.

Advertisements

Read Full Post »

27

Em không dám nói nhớ anh. Nhớ rất nhiều nhưng không biết có phải yêu?

Được gì đâu anh, nếu em nói? Anh sẽ nói nhớ em hay chỉ lặng lẽ cười. Hay là những dặn dò bâng quơ, không nhung nhớ? Em đã nuốt hết vào để tim mình không vỡ, tự dặn mình không nói nhớ sẽ không sao.

Là em thèm yêu, hay em chỉ nhớ cảm giác yêu? Em không biết. Môi xinh và mắt cười, yêu dấu ơi! Em cần anh bước đi và đừng quay lại. Em cần anh buông tay, cần anh dứt khoát. Em cần anh ngừng yêu và chấm dứt đợi chờ. Giật đứt hết chỉ đỏ, và cắt hết mọi duyên tơ.

Ngay từ đầu đã chẳng là gì hết.

Em sẽ không nói không nhớ nhung không khóc lóc. Em sẽ không quăng bất cứ mối dây nào để ràng buộc. Em chẳng còn tin vào những lời yêu. Tìm ai đó khác đi anh ơi, cho em một quãng lặng. Em cần thở, cần nhìn quanh, và xác định em đang ở đâu. Trên mặt đất này và trong tim anh, em cần biết vị trí mình đang đứng.

Em lại nhớ lại cô đơn lại khóc. Rồi em gọi cho anh chi để nghe tiếng ngọt ngào dấu yêu. Rồi tưởng tượng ra mái tóc rối xù, mắt cười và môi mềm dịu ngọt.

Em cần quên để tìm ai đó khác. Em cần nếm thử môi hôn của những người tình mới. Tha thứ cho em tình đầu ơi. Em cần một khoảnh lặng để quyết định có nên tiếp tục yêu…

Read Full Post »

Những cành hoa và song cửa, những lời ca mà em chẳng hiểu được bao giờ.

Những con đường ta đi đều quá khác, nếu đi tiếp có khi nào tìm đến nhau?

Người ta cứ bảo yêu nhau thật khổ, cứ như hai đường thẳng song song chạy mãi chẳng gặp nhau bao giờ. Nhưng em thấy thà cứ đi cùng nhau thế mà tốt, để không phải giống đa phần những cặp đường chéo nhau khác, cắt nhau ở một điểm rồi cứ chạy xa mãi xa.

Sao mình không thể là một cặp đồ thị đường sin và côsin tuyệt hảo, liên tục cắt vào nhau cho đến khi cả hai hoà vào làm một, mãi mãi suốt đời chẳng bao giờ rời nhau…

Em thích nhìn những đôi uyên ương già, tự thuyết phục mình vẫn có người yêu đến mãi mãi.

Cánh đồng vàng em đã bước qua. Anh quay đầu đi theo chiều ngược hướng.

Nếu trái đất hình tròn và đường mình đi thật thẳng.

Đến cuối đời em sẽ tìm gặp anh.

Read Full Post »

Em hay vẽ những bức tranh dở chừng, không có bắt đầu cũng không có kết thúc. Vì em không biết mình muốn gì hay cần gì. Vì em chẳng biết nên cho đi hay phải níu kéo.

Bản thân em chứa đầy những mâu thuẫn. Em có thể khóc ngay khi mình đang cười. Phút trước yêu thương, giây sau lại giận dỗi.

Em vẫn không bỏ được cái thói thả trôi rồi hốt hoảng kiếm tìm.

Những con đường em chọn đi đều dẫn sang những hướng rất khác. Rẽ trái sẽ nhớ anh, rẽ phải sẽ quên mất. Ngay cả trái tim cũng không đồng điệu với chính mình. Sao lại phải yêu và sao lại phải ghét? Sao lại phải đi và sao lại phải ở?

Những cánh đồng hoa em bước qua cũng chỉ chớm nở ở lưng chừng. Tình yêu em không đủ ít đủ nhiều để buông tay hay nắm lấy. Và em tụt lại tụt lại tận phía sau với những lựa chọn mắc chéo vào nhau. Như một con cá trong đàn bị mắc lưới. Dòng người cứ đi chỉ có em bị vướng lại.

Khóc hay cười gì cũng rơi nước mắt.

Yêu thương cũng như những mức tranh dở chừng. Không có điểm đầu cũng chẳng tìm đâu điểm kết thúc.

Read Full Post »

Mắt biết

Anh cứ hay hỏi vì sao em biết anh đang nói dối, hay anh đang buồn, đang yêu, đang giận dỗi. Anh cứ hỏi làm sao em biết được đã thích người khác, làm sao em biết ai thích anh hay tình yêu trong anh đã nhạt.

Mắt biết cả đấy, anh ơi.

Mắt biết anh buồn nên ủ rũ, biết anh vui nên lấp lánh màu nâu hiền. Mắt từng biết anh yêu nên cứ hay dịu dàng nhìn lấy em. Giờ mắt biết anh không thế nữa nên ánh nhìn tự nhiên cũng trở nên lạnh giá.

Mắt cũng biết nó yêu anh nên sáng lên rực rỡ. Những lúc nhìn anh mắt cứ như mong ngóng đợi chờ. Long lanh những niềm nhớ khi ai đó nhắc đến anh.

Mắt biết và nói lên tất cả. Ngay cả khi anh cũng không biết, mắt vẫn biết. Nên em luôn yêu những đôi mắt, dù nó có giận dỗi hay dịu hiền, dù là đen tuyền hay màu xanh ngọc bích, em vẫn luôn yêu.

Em luôn nghĩ đôi mắt là thứ trang sức đẹp nhất, nên cứ phải kêu mấy bà khách chọn bông tai màu khác cơ. Để chúng điểm xuyết lên màu mắt, chứ không làm cho đôi mắt nhạt mờ.

Nhưng em vẫn không biết không biết, mắt có bao giờ nói dối không? Mắt có khi nào giả vờ, lạnh nhạt chỉ để em thấy tổn thương, chạy xe trên đường vô nguyên thấy mình dễ vỡ, tim quặn thắt và trằn trọc với những giấc mơ…

Em nghe nói mắt là cửa sổ của tâm hồn. Mà tâm hồn thì làm sao biết nói dối? Người ta chỉ gạt lừa khi lí trí bắt họ phải làm vậy. Nhưng linh hồn đâu nói dối đâu anh? Nên mắt biết và chả bao giờ giả dối. Mắt yêu mắt ghét rất là rõ ràng. Mắt thương mắt nhớ cũng chẳng lừa dối ai…

Lúc nãy về Thuý hỏi em bị sao vậy. Sao vậy là sao như thế nào? Là vui đến muốn khóc hay buồn đến muốn cười? Vì yêu nên run rẩy hay vì nhớ nên rụng rời? Là những nỗi niềm hay là lòng trắc ẩn? Em trả lời “làm sao tui biết”.

Em không biết.

Nhưng mắt biết.

Read Full Post »

Thương nhớ ngón tay

Em nhớ những ngón tay thẳng dài với những đốt xương to cứng hay luồn vào tóc em mà xoa xoa cho rối tung. Và em cũng làm như thế đến khi tóc anh dựng hết cả lên trần nhà. Mái tóc bù xù mà em hay vùi mặt vào hít lấy hít để, và hôn trong nước mắt dàn dụa lúc anh còn ngủ say.Em nhớ những ngón tay vuốt ve mặt em những khi anh nói em cười đẹp lắm. Và những lời mật ngọt anh trao cùng những lời yêu thương đến vô vàn những trái tim dại khờ khác. Nhưng em biết cả thảy bọn chúng chẳng thể nào dại khờ bằng em.

Em nhớ những ngón tay cứ níu lấy áo quần, béo má em, cười đùa và vỗ đùi bôm bốp. Những ngón tay yêu quý em luôn thích hôn thât lâu và thật chân thành. Những ngón tay nóng hổi và hay đổ mồ hôi…

Những ngón tay khi chạm vào em luôn nắm thật chặt, vì tình yêu của em sẽ mãi là như thế. Sẽ chỉ là thương nhớ những ngón tay, và buộc lấy trái tim anh bằng một sợi chỉ hồng. Thả đi xa đến khi nào cuộn chỉ cạn, chẳng bao giờ kéo lại vì sợ nó đứt ngang. Em chỉ yêu anh bằng một tình yêu rách nát chẳng thể sánh bằng bất kể thứ gì.

Anh cắt đi. Cắt hết những mẩu tóc bờm xờm em yêu. Bỏ đi cặp kính dày em xao xuyến. Bỏ đi cách anh cười, bỏ đi cách anh nói, bỏ đi những dấu yêu mình đã cùng gửi theo sóng biển. Và vết ố trên răng, cách anh hành động điên khùng, đến trước cửa nhà đứng dưới mưa trong tiếng chó sủa và gọi mãi tên em.

Anh cứ bỏ hết những thứ khiến anh xấu xí, cù lần và chỉ có mỗi em yêu. Hãy trở nên thật đẹp, thật đáng khao khát để chiếm lấy vạn ngàn những trái tim mới trẻ.

Anh của ngày xưa với mái tóc rối bù, ngớ ngẩn và tào lao sẽ biến mất. Chỉ còn sợi chỉ hồng em cầm với đầu dây bên kia mất hút, và thổn thức cái nỗi niềm thương nhớ ngón tay.

Read Full Post »